30/05/2020 - 06:02
Chia sẻ bài viết lên facebook
30/05/2020 - 06:02

Nguyên mẫu đời thực của cậu bé rừng xanh: Không nói được tiếng người, sống như kẻ thiểu năng và chết trong bệnh tật sau 20 năm rời bầy sói

 

Khác với Mowgli, Dina Sanichar không có cuộc sống tuyệt vời như trong truyện, cậu bị suy nhược tinh thần sau nhiều năm cố tái hòa nhập với xã hội loài người.

Tác phẩm văn học nổi tiếng The Jungle Book (Cậu bé rừng xanh) của nhà văn Rudyard Kipling đã được sáng tác dựa trên những hồi ức của ông trong khoảng thời gian sống tại Ấn Độ. Cuốn sách viết về một cậu bé có tên là Mowgli, lang thang trong rừng Ấn Độ và được động vật hoang dã nhận nuôi.

Rất nhiều người tin rằng nguyên mẫu Mowgli chính là Dina Sanichar. Giống như Mowgli, Dina Sanichar là một cậu bé hoang dã được nuôi dưỡng bởi những con sói, mặc dù cuộc sống của cậu khác biệt hơn nhiều so với nhân vật hư cấu trong truyện. Khác với Mowgli, Dina Sanichar không có cuộc sống tuyệt vời như vậy, cậu bị suy nhược tinh thần sau nhiều năm tái hòa nhập với xã hội loài người.

Nguyên mẫu đời thực của cậu bé rừng xanh: Không nói được tiếng người, sống như kẻ thiểu năng và chết trong bệnh tật sau 20 năm rời bầy sói - Ảnh 1.

Năm 1872, sâu trong khu rừng rậm Uttar Pradesh nằm ở phía bắc Ấn Độ, một nhóm thợ săn đã buộc phải dừng bước và hoang mang với những gì trước mắt. Một bầy sói đang đi cùng nhau trong rừng, theo sau là một đứa trẻ nhỏ đang bò bằng cả chân và tay. Ngay sau đó, những người thợ săn đã giết những con sói và bắt giữ cậu bé kì lạ này.

Đứa bé khoảng 6 tuổi, được bầy sói nuôi dưỡng theo đúng nghĩa đen. Nó có ngoại hình giống như thú dữ, không nói mà chỉ gầm gừ, rên rỉ. Móng tay và móng chân sắc nhọn, người bốc mùi hôi và gương mặt phủ đầy lông lá.

Những người thợ săn đã đưa đứa bé đến một trại trẻ mồ côi. Tại đây, cậu bé được rửa tội và đặt tên là Dina Sanichar, trong tiếng Urdu có nghĩa là Thứ Bảy.

Sanichar đã phải vật lộn với cuộc sống mới của mình và bị coi là một kẻ ngu ngốc.

Cha Erhardt là người cai quản và chăm sóc trại trẻ mồ côi này. Ông kể lại rằng Sanichar chỉ ăn thịt sống, không thích mặc quần áo và thích gặm xương để mài răng.

Nguyên mẫu đời thực của cậu bé rừng xanh: Không nói được tiếng người, sống như kẻ thiểu năng và chết trong bệnh tật sau 20 năm rời bầy sói - Ảnh 2.

Trẻ em thường học nói trong hai năm đầu đời. Một số trẻ biết nói những từ như “ba”, “bà” khi chỉ sáu tháng tuổi và trong vòng một vài năm sẽ bắt đầu hình thành câu từ rõ ràng. Những cột mốc này trùng khớp với sự phát triển về tinh thần, cảm xúc và hành vi. Thế nhưng, bất chấp những nỗ lực của các chuyên gia, “cậu bé sói” không bao giờ biết nói hay viết bằng ngôn ngữ loài người. Thay vào đó, cậu giao tiếp bằng cách gầm gừ, hú hét như những con sói hoang.

Gặp khó khăn trong việc hòa nhập với cộng đồng con người, Sanichar không chịu kết bạn với ai, thậm chí sẽ cắn bất kì ai lại gần. Sanichar chỉ kết bạn với một cậu bé. Đó là “con sói của vùng Krondstadt”, một đứa trẻ hoang dã cũng được phát hiện ở cùng bầy sói và được đưa đến trại trẻ mồ côi này. Hai đứa trẻ dường như có một mối liên hệ kì lạ. Chúng hành động giống nhau, gần gũi và ở bên nhau, thậm chí còn dạy nhau những khả năng sinh tồn như uống nước hay bốc thức ăn.

Nguyên mẫu đời thực của cậu bé rừng xanh: Không nói được tiếng người, sống như kẻ thiểu năng và chết trong bệnh tật sau 20 năm rời bầy sói - Ảnh 3.

Sau hơn 20 năm tiếp xúc với con người, Dina Sanichar cũng đã học được cách đi bằng hai chân và mặc quần áo. Thế nhưng, Sanichar vẫn tiếp tục ngửi tất cả các loại thức ăn trước khi ăn chúng, và anh ta luôn tránh mọi thứ trừ thịt sống. Lúc này, Sanichar vẫn không nói được tiếng người và sống tách biệt không hòa nhập với bất kì ai.

Thói quen duy nhất Sanichar học được từ con người đó chính là hút thuốc, và không lâu anh trở thành một người nghiện thuốc lá. Năm 1895, anh qua đời vì bệnh lao.

Kỳ lạ thay, Dina Sanichar không phải là đứa trẻ sói duy nhất xuất hiện ở Ấn Độ vào cuối thế kỉ 19. Năm 1892, một nhà truyền giáo đã tìm thấy một đứa trẻ hoang dã ở vùng Jalpaiguri. Năm sau, một đứa trẻ ăn ếch sống được phát hiện ở Batzipur gần Dalsingarai. Năm 1898, một đứa trẻ hoang dã được phát hiện tại Sultanpur, sau 14 năm sống cùng loài người, cậu vẫn không thể hòa nhập với xã hội mới này.

Nguyên mẫu đời thực của cậu bé rừng xanh: Không nói được tiếng người, sống như kẻ thiểu năng và chết trong bệnh tật sau 20 năm rời bầy sói - Ảnh 4.

Trong nhiều năm sau đó đã có thêm rất nhiều báo cáo về những đứa trẻ hoang dã như vậy. Tuy nhiên, nhiều người cho rằng đây chỉ là trò lừa đảo dàn dựng để thu hút sự chú ý của dư luận. Điển hình là một vụ việc nổi tiếng liên quan đến hai cô gái tên Amala 3 tuổi và Kamala 8 tuổi được tìm thấy ở Bengal, Ấn Độ vào năm 1920 khi đang ở giữa một bầy sói. Người đàn ông tìm thấy hai đứa trẻ là Joseph Singh đã mô tả những đứa trẻ thường hú lên khi nhìn thấy mặt trăng, đi bằng cả tay chân và chỉ ăn thịt sống. Ông đã cố dạy họ cách đi lại và nói chuyện. Các nhà nghiên cứu đã bị cuốn hút bởi câu chuyện này và đã viết sách về họ. Tuy nhiên, sau đó một cuộc điều tra đã khiến sự thật được phơi bày. Các cô bé này bị khuyết tật phát triển và bị dị tật bẩm sinh. Hai cô bé không hề được nuôi dưỡng bởi đàn sói mà mọi chuyện đều do Singh sắp đặt để lừa bịp thiên hạ.

Và câu chuyện về Dina Sanichar chỉ là một chiêu trò lừa đảo hay đã thực sự được bầy sói nuôi dưỡng? Dina Sanichar là ai và chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ của cậu? Tất cả vẫn hoàn toàn là bí ẩn. Thế nhưng, có một sự thật có thể nhìn thấy rõ rằng đa số những đứa trẻ hoang dã được tìm thấy ở Ấn Độ đều khó thích nghi được với xã hội loài người, cuối cùng đều có kết cục bi thảm và cô độc.

(Theo Ranker, Timeline)